Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 115 đánh giá )

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh - Chương 5 - Xí diêu cao tường

↓↓

- Tống Thừa Ân đã đến Dương châu rồi ư?

bạn đang xem “Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đổng Ngọc Lan gật đầu :


- Huynh ấy đã đến Dương Châu rồi, không biết huynh ấy tìm đến Dương Châu để làm gì?


Kỹ Thượng ve cằm, suy nghĩ rồi nhìn lại Tiêu Dao Mẫn.


- Dao mẫn... Một người vừa gặp phải chuyện đau lòng, buồn phiền, thì tìm đến Dương Châu để làm gì?


Tiêu Dao Mẩn mỉm cười, từ tốn nói :


- Nếu có chuyện đau lòng muộn phiền thì tìm đến Dương Châu, đủ hiểu người đó lịch duyệt như thế nào rồi. Dương Châu có muôn ngàn thứ tao khiển để người ta khỏa lấp nỗi muộn phiền của mình mà.


Kỹ Thượng nhìn lại Ngọc Lan.


- Xá muội nghe Tiêu Dao Mẫn nói rồi chứ. Muội còn không mau đi tìm Tống Thừa Ân... kẻo lại để y thoát khỏi tay muội một lần nữa đó.


Ngọc Lan đỏ mặt nhìn Đổng Kỹ Thượng.


- Huynh chỉ nghĩ đến bản thân mình thôi, chứ chẳng giúp gì được cho muội.


Huynh không giúp gì thì cũng đừng làm bể mặt Đổng gia đó nhe. Nếu Tống huynh biết được đại ca của Ngọc Lan hành bái gã thiếu gia Long môn kia, chắc không thèm để mắt đến Đổng gia nữa.


- Nếu Tống Thừa Ân không để mắt đến xá muội thì người thiệt thòi là muội chứ đâu phải là huynh.


Y mỉm cười với Ngọc lan, rói nói tiếp :


- Hay là huynh và muội cùng đi tìm Tống Thừa Ân. Huynh cung muốn có một đôi lời cùng chia sẻ nỗi đau của Thừa Ân.


- Thế thì hay quá.


Tiêu Dao Mẫn xen vào :


- Tiêu Dao Mẫn cùng đi với huynh được không?


Kỹ Thượng lưỡng lự. Gã điểm nụ cười mỉm rồi nói :


- Ta sẽ sớm quay về với nàng mà.


Chân diện Tiêu Dao Mẫn hơi sụ xuống nhưng rồi nàng giả lả nói :


- Thiếp sẽ chờ huynh quay về... Huynh còn hứa vẽ chân dung của Tiêu Dao Mẫn.


- Ta không quên lời của mình.


Ngọc Lan nhìn Tiêu Dao Mẫn. Nàng giả lả nói :


- Dao Mẫn tiểu thư ráng giữ chân gã thư sinh hủ lậu này... Đại ca của tiểu nữ cũng khó giữ chân lắm đó.


Dao Mẫn đỏ mặt liếc nhanh qua Đổng Kỹ Thượng. Nàng lí nhí nói :


- Ta biết khó giữ chân được huynh ấy. Những kẻ sĩ say thơ, một ngày nào đó sẽ say tình và chạy theo bóng tình lãng du của mình.


Kỹ Thượng nhìn nàng.


- Ta hy vọng nàng sẽ không quá muộn phiền bởi những kẻ sĩ như Đổng Kỹ Thượng.


Kỹ Thượng và Ngọc Lan rời Đại hí viện Dương Châu. Ngọc Lan vừa đi vừa nói :


- Đổng huynh, xem chừng vị cô nương đó đã có tình với huynh rồi đó.


- Không cần xá muội phải nói với ta điều đó.


- Tỷ ấy cũng là trang giai nhân tuyệt sắc...


Nàng lắc đầu :


- Không phải! Mà phải nói là một mỹ nhân khiến cho người đối diện phải say đắm lòng. Ngay cả muội cũng còn bị nhan sắc của tỷ ấy mê hoặc, huynh còn chờ gì nữa.


Kỹ Thượng nhìn sang Ngọc Lan :


- Hãy lo cho muội đó, đừng nghĩ đến đại ca. Ta biết tình yêu của mình ở đâu rồi.


Ngọc Lan nguýt Đổng Kỹ thượng :


- Tiêu Dao Mẫn cô nương là người đầu tiên muội thấy bên cạnh đại ca rất tương đầu ý hợp. Đại ca không nên bỏ qua cơ hội này.


Kỹ Thượng nhíu mày :


- Dao Mẫn đẹp thật, nhưng rất tiếc nàng lại có võ công.


- Có võ công thì đại ca không để mắt đến sao?


- Không...


Ngọc Lan cau mày :


- Dao Mẫn có võ công cũng tốt chứ sao. Tỷ ấy có thể bảo vệ cho đại ca.


Kỹ Thượng nhướng mày :


- Ngọc Lan, muội muội biết huynh của muội là người thế nào mà. Huynh rất ghét người có võ công. Huynh thích làm một thi nhân nhàn nhã với giang hồ.


Ngọc Lan dừng bước nhìn Kỹ Thượng.


Kỹ Thượng cau mày :


- Xá muội nhìn ta cái gì vậy?


- Muội đang nghĩ tại sao Đổng huynh lại là người của Đổng gia.


- Ta không xứng đáng là người của Đổng gia à?


- Muội không nghĩ vậy. Theo ý của muội đã là người của Đổng gia thì phải có võ công, nhưng huynh thì lại hoàn toàn khác.


Nàng giả lả cười :


- Đại ca nên đổi họ đi.


- Nếu như Đổng huynh đổi họ thì đâu còn là huynh trưởng của muội.


Đổng Kỹ Thượng nói rồi phá lên cười.


Nghe Đổng Kỹ Thượng cười, Ngọc Lan lườm y rồi sải bước đi tiếp.


Đổng Kỹ Thượng và Đổng Ngọc Lan dừng bước khi thấy có đám đông người vây quanh một khoảng sân rộng.


Kỹ Thượng nói với Ngọc lan :


- Huynh và muội đến đó xem chuyện gì. Không chừng lại có thể gặp được Tống Thừa Ân đó.


Ngọc Lan gật đầu.


Hai người bước đến đám đông.


Đám đông những người đó đang bao quanh hai người ngồi trên hai tấm đệm rơm.


Hai người đó đúng là huynh đệ song sinh. Họ cùng vận một thứ trang phục giống nhau, khuôn mặt cũng giống tạc như nhau như hai giọt nước.


Trước mặt họ là một tấm liễng ghi dòng chứ nguệch ngoạc :


"Song Tàn Lãnh Diện"


Kỹ Thượng nhìn qua Ngọc Lan :


- Xá muội là người võ lâm hẳn biết hai người này chứ?


Ngọc Lan gật đầu.


- Họ ngồi đây để làm gì?


- Muốn biết họ ngồi đây để làm gì thì huynh phải hỏi.


Kỹ Thượng lắc đầu :


- Hai người này ngồi đâu thì ngồi, huynh chẳng quan tâm đến.


Kỹ Thượng vừa nói dứt câu thì nghe Song Tàn Lãnh Diện cùng lên tiếng :


- Hãy cho huynh đệ chúng ta biết Sát Thủ Vô Diện là ai. Y đang ở đâu?


Chẳng có ai đáp lời Song Tàn Lãnh Diện. Họ làm sao biết Sát Thủ Vô Diện là ai để nói cho hai người đó biết.


Kỹ Thượng nhìn Ngọc Lan hỏi :


- Hai gã này nói cái gì thế?


- Huynh đệ họ muốn biết Sát Thủ Vô Diện. Có lẽ họ muốn trả thù cho Bách Kiếm trang chủ Mạc Cự.


- Vậy Sát Thủ Vô Diện là ai?


- Muội không biết.


Kỹ Thượng nhíu mày :


- Xá muội là người võ lâm, thế mà không biết à?


- Cả võ lâm cũng không biết chứ đừng nói là muội. Sát Thủ Vô Diện hành tung bất định, xuất quỷ nhập thần, giết người chỉ để lại một cánh hoa huệ và một nén bạc, còn không một ai biết y là ai.


- Đổng gia của chúng ta cũng không biết ư?


- Không biết.


Kỹ Thượng giả lả cười :


- Đổng gia không biết thì còn ai biết nữa.


Kỹ Thượng nhìn lại Song Tàn Lãnh Diện rồi quay sang hỏi Ngọc Lan :

Chương trước | Chương sau

↑↑
Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Chỉ đao - Nam Kim Thạch

Văn án: Mưa càng lúc càng nặng hạt. Đêm đã khuya, trên đường cũng đã vắng khách

10-07-2016 20 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Bích Huyết Kiếm - Kim Dung

Trích đoạn: Mặt trời sắp lặn, đàn quạ đang bay về tổ. Trên con đường cái quan

11-07-2016 1 chương
Con chim bị mù

Con chim bị mù

Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi có một

01-07-2016
Tình yêu có đến?

Tình yêu có đến?

(khotruyenhay.gq) Thật khó để nhận ra một tình yêu thật sự xung quanh sự giả

30-06-2016
Em ở đâu - Marc Levy

Em ở đâu - Marc Levy

Giới thiệu: Thủa niên thiếu, họ luôn ở bên nhau. Với niềm lạc quan của tuổi trẻ,

15-07-2016 10 chương
Người lạ từng quen

Người lạ từng quen

Tôi thường ít khi muốn đi xa. Đơn giản vì sau mỗi chuyến đi lại cảm thấy mình mắc

23-06-2016
Thơm như mùi...tre ngâm

Thơm như mùi...tre ngâm

(khotruyenhay.gq) “Mẹ ơi! Con yêu mẹ lắm nhưng trái tim con đã theo Tuấn mất rồi. Cuộc

29-06-2016
Chúng mình có duyên

Chúng mình có duyên

Nhiều người cho rằng tình yêu vốn dĩ phải rất cao thượng, phải hy sinh cái này, đánh

24-06-2016
Những ngày thứ Bảy

Những ngày thứ Bảy

Không hiểu tại sao một cô gái xa lạ lại có thể khiến tôi có những thay đổi lạ

28-06-2016
Lời thương chưa ngỏ

Lời thương chưa ngỏ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016

Duck hunt