Polly po-cket
Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 118 đánh giá )

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh - Chương 39 - Thê lương đa oán tình

↓↓

Kỹ Thượng im lặng. Kim Tiêu bước đến trước mặt Kỹ Thượng :

bạn đang xem “Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Di Hoa không biết Đổng huynh là huynh trưởng chứ?


- Không biết! Nàng chỉ muốn trả hận cho mẫu thân thôi.


- Và chấp nhận tất cả.


- Chấp nhận tất cả với Sát Thủ Vô Diện.


Kim Tiêu thở dài :


- Phải lòng đố kỵ, ích kỷ và ghen hờn của huynh, nên huynh đã không muốn dùng cây trâm giải bách độc để đưa Mộng Di Hoa thành một người bình thường.


- Định số, và ta muốn mãi mãi Di Hoa là độc nhân trong sự cô độc vĩnh hằng.


- Còn Ngọc Lan, Đổng huynh có xử như Di Hoa không?


- Ta thương yêu Ngọc Lan. Sau này Ngọc Lan sẽ là quận chúa, trên chỉ có ta dưới có trăm họ.


Kim Tiêu buông tiếng thở dài rồi giục mảnh vải vào tay Đổng Kỹ Thượng. Y vừa nhận lấy mảnh vải, Kim Tiêu thẳng tay tát một cái vào mặt gã. Nhận trọn cái tát của Kim Tiêu, Kỹ Thượng quắc mắt :


- Ngươi dám.


Kim Tiêu nhìn Kỹ Thượng :


- Có gì mà Kim Tiêu không dám.


Kỹ Thượng lõ mắt nhìn chàng.


Hai người đối đất nhãn nhìn nhau.


Kỹ Thượng gằn giọng nói :


- Nếu như Ngọc Lan trong tay ta... ngươi đã chết thê thảm rồi...


- Có Ngọc Lan trong tay, Ngạn Kim Tiêu mới dám tát huynh đó.


Chàng buông tiếng thở dài hừ nhạt rồi nói :


- Ngạn Kim Tiêu tát huynh để huynh nhớ lấy cái tát này mà quay lại đó. Kim Tiêu thay Di Hoa trừng phạt huynh bằng một cái tát.


Kim Tiêu lắc đầu :


- Huynh đừng biến mình thành một kẻ bỉ nhân đê tiện. Một bỉ nhân đê tiện thì không bao giờ nắm được chân mạng Thiên tử. Một bỉ nhân đê tiện thì chỉ gieo rắc oan cảnh và ô uế cho thiên hạ mà thôi.


Nói rồi, Kim Tiêu quay bước, chấp tay sau lưng tiến về phía thạch môn :


- Đúng ra Ngạn Kim Tiêu không cần thiết phải tò mò truy cứu những điều này, nhưng Kim Tiêu muốn biết con người thật của Tà Nhân Vô Diện nên phải truy cứu.


Đổng Kỹ Thượng nhìn theo từng bước chân của Kim Tiêu. Đôi tinh nhãn của gã sáng lên hừng hực.


Kim Tiêu bất ngờ dừng bước nhìn lại Kỹ Thượng :


- Kim Tiêu chờ huynh đến ngày song hỷ của Kim Tiêu và Ngọc Lan. Từ đây đến ngày đó, Ngạn Kim Tiêu không muốn thấy một sự chết chóc nào nữa đâu. Nhất là những cái chết do bàn tay Đổng huynh tạo nghiệp.


Đổng Kỹ Thượng rít lên một luồng chân khí rồi thở ra.


Y miễn cưỡng nói :


- Ta chỉ cần ngươi giữ lời.


- Không giữ lời cũng không được, bởi vì Ngạn Kim Tiêu đã tuyên thệ trước bàn hương án với huynh rồi. Kim Tiêu chỉ sợ người bội ngôn là Đổng huynh đó.


- Ta sẽ giữ lời.


- Không giữ lời, Đổng huynh sẽ biến Ngọc Lan thành thiếu nữ góa bụa. Tội huynh nặng càng nặng hơn. Ngọc Lan rất yêu Ngạn Kim Tiêu và không muốn Kim Tiêu chết đâu.


Đổng Kỹ Thượng nhếch môi cười nửa mép :


- Ngươi ráng núp kỹ vào chiếc bóng của Đổng Ngọc Lan.


Kim Tiêu vỗ tay :


- Ý của huynh rất hay. Ngạn Kim Tiêu sẽ làm theo ý này.


Chàng nói rồi quay bước đi thẳng đến mở cửa thạch môn bước ra khỏi hòn giả sơn Ngũ hành. Bên ngoài trời còn đầy sương nhưng ánh bình minh đã chạng vạng.


Kim Tiêu nhìn về ánh bình minh.


- Nơi này là Tử Trường hay tình trường Chàng khẽ lắc đầu rồi thả bước đi tiếp. Kim Tiêu vừa đi vừa nhẩm nói :


- Tình trường cũng chẳng khác gì Tử Trường.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Điều em muốn...

Điều em muốn...

14.00 Anh biết không, hạnh phúc với em đơn giản là thế.... *** Anh, khi

24-06-2016
Yêu thương quay về

Yêu thương quay về

(khotruyenhay.gq) Người ta vẫn thường nói rằng: "Trong tình yêu ta cần những ngọn lửa,

27-06-2016
Thưa Ba con đi học

Thưa Ba con đi học

(khotruyenhay.gq) Thế nhưng khi cô giáo phát cho nó phiếu học tập về cho gia đình kí thì

28-06-2016
Tiếng chổi tre

Tiếng chổi tre

Mặc cho mẹ quỳ lạy, van xin bố ở lại với mẹ con tôi. Bố cầm tay mẹ giật mạnh,

24-06-2016
Bà mẹ quê

Bà mẹ quê

Nó trở về, vẫn qua con đường gạch dài lổng chổng, nhưng giờ rêu đã phủ đầy. Nó

01-07-2016