Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 51
5 sao 5 / 5 ( 9 đánh giá )

Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh - Chương 34 - Tử trường

↓↓
- Tôn giá muốn vào thì cứ vào đi. Đứng ngoài đó làm gì?


Một người có bộ tướng dong dỏng cao và gầy như cây tre miễu, đôi mắt him híp, khuôn mặt nhọn hoắt phù hợp với bộ tướng gầy đét cao khều bước vào.


Thừa Ân nhìn người đó, ôn nhu nói :


- Bảng Tỉnh Môn chủ cũng muốn lấy Ngọc ấn ư?

bạn đang xem “Bách Bộ Ma Ảnh - Vô Danh” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Bảng Tỉnh địa linh Môn chủ ve cọng râu tài mọc trên má rồi mới ôm quyền ôn nhu nói :


- Bổn Môn chủ không thể cưỡng lại được trước sức hấp dẫn của Ngọc ấn.


Bảng mỗ mạo muội đến đây để thỉnh cầu Tống túc hạ cho Bảng mỗ mượn Ngọc ấn một thời gian đặng chiêm ngưỡng cho thỏa mắt.


- Ai cũng có ý niệm đó như Môn chủ nhưng trước khi tại hạ trả lời có đồng ý hay không đồng ý cho Bảng Môn chủ biết thì Môn chủ hãy cởi bỏ chiếc khăn che trên đầu mình.


Bảng Tỉnh gượng cười rồi nói :


- Túc hạ nghi bổn Môn chủ là Tà Nhân Vô Diện dị dung ư?


- Điều đó ai cũng có thể nghĩ đến.


- Được.


Địa linh Môn chủ cởi bỏ chiếc khăn che trên đầu. Cái đầu trọc lóc lộ ra, trông lão càng khó coi hơn.


Bảng Tỉnh ôm quyền :


- Tống túc hạ! Bảng Tỉnh đã lột khăn rồi. Ta không phải là Tà Nhân Vô Diện dị dung.


Kim Tiêu đứng lên.


- Bảng Môn chủ không phải là Tà Nhân Vô Diện cải trang, vậy Môn chủ không phải là người tại hạ đợi. Ngọc ấn này chỉ có thể thuộc về người Tống Thừa Ân chờ đợi mà thôi.


- Ai?


- Tà nhân vồ diện.


- Bổn Môn chủ không phải là Tà Nhân Vô Diện.


- Chính vì điều đó cho nên Tống Thừa Ân không thể trao Ngọc ấn lại cho tôn giá được.


- Bảng Tỉnh cảm thấy ngưỡng mộ Thừa Ân.


Thừa Ân ôm quyền :


- Đa tạ sự ngưỡng mộ của Môn chủ. Sự ngưỡng mộ đó không đổi được báu vật Ngọc ấn.


Bảng Tỉnh lưỡng lự rồi nói :


- Bảng mỗ đến đây chỉ để mượn Ngọc ấn đặng chiêm ngưỡng cho mãn nhãn thôi chứ không có ý tranh đoạt Ngọc ấn.


Thừa Ân lắc đầu :


- Không được.


Thừa Ân chỉ xác Song Tàn Lãnh Diện :


- Huynh đệ họ Dục cũng có ý như Bảng Môn chủ. Môn chủ hãy nhìn huynh đệ họ xem. Tại sao họ lại đi vào tử lộ, ai cũng có lòng tham, nhưng cũng nên biết và lượng sức mình.


Chân diện địa linh Môn chủ sa sầm hẳn lại.


Địa linh Môn chủ miễn cưỡng bước tới bên xác Song Tàn Lãnh Diện.


Hai chấm máu nhỏ như hạt đậu đọng trên tam tinh hai gã đó đập vào mắt địa linh Môn chủ.


Lão từ từ nhìn lại Thừa Ân :


- Đoạt hồn phi chỉ.


- Họ chết bởi Đoạt hồn phi chỉ.


Giọng nói của Thừa Ân nghe thật nhạt nhẽo và lạnh lùng, nhưng khi nghe chẳng biết Địa linh Môn chủ nghĩ gì lại thối bộ, ôm quyền nói :


- Bảng Tỉnh đã hiểu.


Vừa nói địa linh Môn chủ vừa chiếu nhãn quang vào Thừa Ân.


Lão miễn cưỡng nói tiếp :


- Sau này bổn Môn chủ sẽ gặp lại túc hạ.


- Thừa Ân chờ người, nên không tiễn khách.


Địa linh Môn chủ lườm Thừa ăn rồi miễn cưỡng quay bước. Y chậm rãi như thể có cái gì đó níu hai chân mình. Vừa bước đến cửa biệt sảnh, địa linh Môn chủ bất ngờ quay lại nói :


- Bổn Môn chủ không cưỡng được.


Cùng với lời nói đó, địa linh Môn chủ Bảng Tỉnh vỗ thẳng về phía Thừa Ân hai đạo phách không chưởng, kình khí ào ào trút ra từ tâm trung bản thủ của Bảng Tỉnh chụp đến Tống Thừa Ân.


Không né tránh, Thừa Ân dựng chưởng đón thẳng hai đạo phách không chưởng của Bảng Tỉnh.


ầm...


Địa linh Môn chủ trượt dài ra sau vào cửa biệt sảnh, khiến cho hai cánh môi cả nặng nề bật tung ra. Bảng Tỉnh chao đảo một lúc mới trụ bộ. Phía đối diện Thừa Ân không có chút biểu hiện gì, hai chân vẫn yên vị một chỗ. Có chăng là những vết rạn nứt dấu chân chim xuất hiện trên sân gạch.


Địa linh Môn chủ lắc đầu :


- Bổn Môn chủ sẽ gặp lại túc hạ.


Y nói rồi quay bước bỏ đi thẳng.


Thừa Ân buông tiếng thở dài nghĩ thầm :


- "Ngọc ấn có sức hấp dẫn dữ dội như vậy sao. Cả thiên hạ hình như ai cũng muốn trở thành chủ nhân của Ngọc ấn".


Ý niệm đề lướt qua, Thừa Ân sực nghĩ lại Kim Tiêu mà lắc đầu :


- Có lẽ chỉ có mình y, y đã có thể là chủ nhân của Ngọc ấn nhưng lại không màng đến.


Thừa Ân buông tiếng thở dài nhìn ra ngoài cửa biệt sảnh.


- Sao y không y đến.


Ý niệm đề còn đọng trong đầu Tống Thừa Ân thì một tiếng chim đêm rú trên bầu trời. Tiếng chim đêm đó nghe thật lạc lõng, nhưng khi nó đập vào tai Thừa Ân, thì tạo ra trong tâm thức một nỗi bồn chồn khó tả. Thừa Ân rảo bước tiến về phía cửa biệt sảnh.


Một giọng nói nhạt nhẽo, vi vu như tiếng muỗi kêu lọt vào thính nhĩ Thừa Ân :


- Ta không tiện gặp Tống các hạ tại biệt sảnh này nếu các hạ còn nhớ giao ước thì hãy đem Ngọc ấn đến "Tử Trường", trước hòn giả sơn Ngũ hành.


Giọng nói vi vu kia ngưng bặt. Thừa Ân đảo mắt nhìn quanh, chàng không phát hiện ra một người nào. Thừa Ân cũng không khỏi ngỡ ngàng khi nhận ra quanh tòa biệt lầu thượng khách chẳng có lấy mặt bóng người. Điều đó chứng tỏ biệt lầu không có ai canh gác, bảo vệ cho Kim Tiêu, mặc dù ai cũng biết báu vật Ngọc ấn đang được lưu giữ trong tòa biệt lầu này.


Thừa Ân nghĩ thầm :


- "Ai cụng muốn vì mạng sống của mình, Kim Tiêu còn sợ hãi khi ở bên cạnh Ngọc ấn thì ai không sợ"


Thừa Ân quay bước trở vào đứng bên cạnh kệ để tráp trầm hương chứa Ngọc ấn.


Đặt tay lên chiếc tráp trầm hương, Kim Tiêu trầm mặt xuống.


Thừa Ân nhẩm nói khi nhãn quang nhìn vào cõi vô thực.


- Dương Đình Tuyết Anh.


Nói rồi Thừa Ân cột chiếc tráp đựng Ngọc ấn vào một mành lụa, khiêng lên vai thi triển khinh thuật lướt ra cửa biệt sảnh.


Thừa Ân vừa rời biệt lầu thì có một người với khinh thuật nhập nhoạng, lúc ẩn, lúc hiện bám theo.


* * * * *


Màn sương đêm giăng đầy che lấp cả tầm mất, thảm cỏ xanh ướt sũng nhưng êm như tấm thảm nhung trải rộng trong phạm vi ba mươi trượng vuông, hòn giả sơn tạo hình "Ngũ hành" sừng sững chiếm giữ hướng Bắc.


Trong màn sương đêm lạnh lẽo và u tịch đó, "Tử Trường" đã trở nên âm u rờn rợn.


Một sự âm u mà bất cứ ai bước vào cũng cảm nhận được nơi đây như đang có sự hiện hữu của những oan hồn vất vưởng trong nỗi trầm mặc hoài nhớ về một dĩ vãng nào đó.


Tống Thừa Ân sửa lại túi lụa cột chiếc tráp trầm hương chứa Ngọc ấn rồi bước vào thảo có ướt sũng sương đêm. Thừa Ân cũng cảm nhận rõ trong màn sương đêm mù mờ kia, cho những oan hồn trầm tư đang hướng mắt nhìn mình. Sự u tịch và trầm lặng càng được khắc họa qua ánh trăng lưỡi liềm nhàn nhạt. Thỉnh thoảng Thừa Ân lại thấy cái gì đó lay động trông màn sương mờ của Tử Trường.


Ánh mắt Thừa Ân sáng quắc như mắt cú vọ về đêm, hừng hực truy tìm con mồi nào đó trong chốn thanh vắng, trầm tưởng này.


Thừa Ân thả bước chậm rãi và cẩn trọng, sự cẩn trọng đó không thừa, bởi Thừa Ân đã từng gặp Tà Nhân Vô Diện trong bộ lốt của mình.


Một con người mà Thừa Ân cảm thấy một nỗi bất an, bồn chốn khi đối mặt. Thừa ăn dừng bước khi thấy có người đang đứng phía trước quay lưng về phía mình.


Một tiếng chim đêm rúc lên trên khoảng không gian vầng lặng. Tiếng chim không phá vẻ sự trầm lặng của Tử Trường, mà ngược lại còn tạo ra sự cô đặc nặng nề trong vùng không gian trầm lắng đó.


Tà Nhân Vô Diện từ từ quay lại.


Trong màn sương dày Tống Thừa Ân vẫn nhận ra chân diện của mình.


Nếu Tà Nhân Vô Diện không che chiếc khăn trên đầu, có lẽ không ai nhận biết trong hai người ai là Tống Thừa Ân.


Thừa Ân từ tốn nói :


- Tống Thừa án đến theo cái hẹn với tôn giá.


- Ta cũng chờ Tống Thừa Ân. Tống Thừa Ân đem theo Ngọc ấn đấy chứ?


- Tại hạ đang giữ Ngọc ấn.


Vừa nói Thừa Ân vừa cởi mành lụa trên vai đặt xuống chân mình. Đôi mắt Tà Nhân Vô Diện sáng hẳn lên nhìn về phía túi Ngọc ấn.


Y định nhãn nhìn lại Thừa Ân :


- Sự xuất hiện của Tống Thừa Ân tại Tử Trường khiến ta phải ngưỡng mộ Thừa Ân đó.


- Tại hạ không nhận sự ngưỡng mộ đó.


- Bởi Thừa Ân hận ta?

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Anh hùng Vô lệ - Cổ Long

Giới thiệu: Giọng ca của ca nữ, điệu múa của vũ giả, kiếm của kiếm khách, bút

11-07-2016 20 chương
Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Lộc Đỉnh Ký - Kim Dung

Giới thiệu: Lộc Đỉnh Ký là bộ truyện tranh hành động nói về một cậu bé sống

09-07-2016 248 chương
Nắng lên

Nắng lên

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Vẻ đẹp

Vẻ đẹp

Gấu và Sói ngồi nói chuyện trên trời dưới đất. Cạnh đó có một chị Bướm đang

24-06-2016
Ông đa tình

Ông đa tình

Mà ai thì cũng phải vậy thôi! Những người mình càng thương thì mình càng ít đề

23-06-2016
Thiên thần của anh

Thiên thần của anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần ngồi trên cán

25-06-2016
Cậu bạn đặc biệt

Cậu bạn đặc biệt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016
Lộp cộp

Lộp cộp

Sau một vụ tai nạn xe máy nhẹ trên đường Trần Quốc Tuấn, ấy thế mà bàn chân phải

27-06-2016
Âm Láy Ma Quỷ

Âm Láy Ma Quỷ

Nếu bạn muốn tìm một cuốn truyện mà bạn không thể cưỡng lại sức hút của nó,

19-07-2016 72 chương
Người hoàn hảo

Người hoàn hảo

Anh ấy là một người hoàn hảo. *** 1. Anh gọi mẹ tôi là dì, nhà anh đối

24-06-2016
Ký ức gió và Vì sao xa

Ký ức gió và Vì sao xa

Giữa biển người xuôi ngược mênh mông, họ có trở về và lại tìm thấy nhau? Mong manh

29-06-2016

XtGem Forum catalog