- Bẩm Cung chủ! Bọn Tam tú Thần Ưng do quá nhiều tham vọng, hơn nữa nhiều lần không làm tròn bổn phận của Quân... ơ... của lão... lão này sai đặt, nên đã bị... bị lão này giam vào Mộ Vương ở Kim Lăng!
bạn đang xem “Ảo ma bộ pháp - Trần Thanh Vân” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Thoáng giật mình, Văn Thảo Nguyên hỏi gặng lại :
- Bị giam à? Bao lâu rồi? Đã được tha chưa?
Hắn đáp :
- Vâng, thưa Cung chủ, đúng là bị giam, chính tay tiểu nhân dẫn bọn chúng đi và giam lại! À... à đã được hợn một năm rồi ạ! Dạ... dạ... bọn hắn chưa được lệnh tha ạ! Giờ này, chắc bọn chúng vẫn còn đang ở đó.
Một tiếng vâng, hai tiếng bẩm, Văn Thảo Nguyên thật không sao chịu được cung cách này nên khó chịu mà hỏi thêm :
- Các hạ vào hậu đình để làm gì? Nói nghe xem?
Như có gì phải giấu, hắn len lén đưa mắt nhìn chỗ khác, lúng túng mà nói :
- Dạ... dạ... thật sự không... không có gì ạ!
Hữu Thần Lỗ Trung cũng bực cho cái lối nịnh hót của hắn nên xô mạnh một cái, làm hắn té giấp giúi về phía trước. Hắn lồm cồm bò dậy.
Dưới đất, chỗ ngực hắn vừa đập xuống, còn rơi lại một quyển kinh.
Hắn đưa tay chộp vội, nhưng không nhanh bằng Văn Thảo Nguyên.
Văn Thảo Nguyên vẫy tay một cái, quyển kinh sách đã tự bay vào tay.
Đưa mắt nhìn ngay đề tựa, thấy là "Thái Hà Đồ Tiên Giải".
Tiến nhanh lại chỗ lão Quân chủ đang nằm, lật ngữa xác lão lên, xác lão đã lạnh. Văn Thảo Nguyên rút ngay thần đao Tử Quang ra.
Thần đao vẫn tinh khiết, không nhuốm một giọt máu nào cả!
Cặp cả hai lại làm một, Văn Thảo Nguyên bước lại gần mẹ của Nam Cung Ngọc dâng ra nói :
- Bá... bá mẫu, vật của Nam Cung lão gia, tiểu bối xin giao hoàn.
Vẫn cúi đầu, nhắm mắt, ni cô, mẹ của Nam Cung Ngọc nói :
- A di đà Phật! Ta đã thí phát quy y thì tài vật là vật ngoại thân. Hơn nữa, vì vật này mà thân gia của ta phải ly tán, ta không nhận đâu. Thiếu hiệp là người có đức độ, xin cứ giữ lấy, miễn phải giao hoàn.
Biết ý bà đã quyết, Văn Thảo Nguyên chợt nảy ra một ý hay.
Cất kinh sách và thần đao vào lòng, Văn Thảo Nguyên lại quay về phía Trịnh Hiển Thiên mà nói :
- Trịnh... à ni cô! Trước đây tại hạ có hứa sẽ tìm và giao Tam tú Thần Ưng cho ni cô xử trí, nay bọn chúng vô tình đã chết sạch, cùng với toàn thể những người đã bị lão tặc giam giữ, vậy còn một nguyên hung đây, xin giao lại cho ni cô, mong ni cô nhận lấy, thay cho Tam tú Thần Ưng.
Ni cô Trịnh Hiển Thiên mắt tóe hung quang, từ nãy giờ không thôi nhìn gã Đệ lục chuyên lệnh sứ, nay nghe Văn Thảo Nguyên nói vậy, nét mặt không che được sự vui mừng, ni cô Trịnh Hiển Thiên nói :
- Đa tạ Cao thiếu hiệp!
Biết Trịnh Hiển Thiên chưa rõ thân thế của mình nên gọi vậy, Văn Thảo Nguyên không bận tâm mà đính chính.
Còn gã Đệ lục chuyên lệnh sứ thấy sự tình diễn biến như vậy, gã gào lên :
- Tại sao? Không phải Cung chủ đã hứa tha mạng rồi sao? Sao ngươi nuốt lời?
Nhún vai, Văn Thảo Nguyên nói :
- Nguyên ta đã có ý tha ngươi, nhưng ngươi quá tham, ác tâm vẫn còn, khó mà tha được! Huống chi, ngươi nhớ lại mà xem, ta đã có nói tha mạng cho ngươi đâu.
Ni cô Trịnh Hiển Thiên tay đã lăm lăm trường kiếm, tiến lại gần gã Đệ lục chuyên lệnh sứ, gã vội phi thân bỏ chạy.
- Chạy đi đâu?
Văn Thảo Nguyên quát lên và hữu thủ phất theo. Gã liền ngã lăn ra, võ công đã bị Văn Thảo Nguyên phế bỏ.
Bước đến gần, Trịnh Hiển Thiên giơ cao trường kiếm mà nói, mà khấn đang khi nước mắt lưng tròng :
- Gia gia! Gia gia có linh thiên xin về đây xem nữ nhi báo thù!
Phập!
Đầu gã đứt lìa.
Gã chết không một tiếng rên la, vì gã đã hôn mê ngay khi nghe Trịnh Hiển Thiên khấn.
Ném ngay kiếm xuống đất cạnh xác gã Đệ lục chuyên lệnh sứ, ni cô Trịnh Hiển Thiên thụp người xuống mà bưng mặt khóc, kéo theo những tiếng khóc của Đinh Phượng và Tư Đồ Sương. Bối rối, Văn Thảo Nguyên đứng nhìn mà không biết phải nói gì để an ủi.
Võ Lâm Thần Toán lại lên tiếng :
- Cung chủ, còn Quân Sơn đạo am này ta phải làm gì đây?
Ngẫm nghĩ một lúc, Văn Thảo Nguyên hỏi lại :
- Lão Toán tính sao?
Như đã có định kiến, lão Võ Lâm Thần Toán vội đáp :
- Phải hủy đi!
Văn Thảo Nguyên gật đầu tán đồng :
- Được, lão cho người làm đi.
Nói xong, không chờ Võ Lâm Thần Toán kịp đi, Văn Thảo Nguyên nói tiếp :
- Lão sư huynh, sáng ngày mai lão sư huynh hãy cho mọi người về cung trước đi, còn lão sư huynh hãy đi theo tiểu đệ, chúng ta sẽ về sau.
Tuy không hiểu Văn Thảo Nguyên còn muốn đi đâu, làm gì nhưng Võ Lâm Thần Toán vội gật đầu đồng ý.
Đợi Văn Thảo Nguyên đã quay người bước đi xa, Võ Lâm Thần Toán cho môn nhân Ảo Ma cung tiến hành phá hủy Quân Sơn đạo am.
* * * * *
Mặt trời đã lên cao...
Chung quanh đều vắng lặng...
Chỉ còn hai bóng người đứng đó, Văn Thảo Nguyên và Võ Lâm Thần Toán.
Cả hai cùng đưa mắt nhìn về hướng Quân Sơn đạo am. Xa quá! Không nhìn rõ được, nhưng trên cao vẫn còn những đụn khói bay lên, Quân Sơn đạo am đã hoàn toàn bị phá hủy.
Trầm mặc một lúc, Văn Thảo Nguyên lên tiếng hỏi :
- Lão sư huynh, việc đêm qua còn mọi người ở các môn phái thì sao?
Võ Lâm Thần Toán khẽ nghiêng mình mà đáp :
- Huyền Hạc tiểu đạo, Tâm Như tiểu ni, Khương Hoắc, kẻ thì chết trong lúc hỗn chiến, kẻ thì sợ tiểu đệ Cung chủ bắt tội nên đã tự sát...
Chép miệng thở dài, Văn Thảo Nguyên than :
- Thế là Thất đại môn phái, ba đại bang cơ hồ tan rã hết, lúc này tại đây chỉ còn là việc nội bộ của các môn, bang phái, chúng ta không cần gì phải ở lại đây nữa! Đi thôi lão sư huynh!
Võ Lâm Thần Toán đem nghi vấn trong lòng từ đêm qua mà hỏi :
- Cung chủ định đi đâu? Làm việc gì nữa?
Văn Thảo Nguyên ngước mắt nhìn xa xăm nói :
- Đến Đại Biệt sơn, đưa hài cốt tiên sư về cung phủ, sau nữa để lại bí kíp và thần đao vào chỗ nó vốn có, gởi lại cho tiền nhân, đợi chờ người hữu duyên vậy.
Gật đầu, Võ Lâm Thần Toán nói như để tiếp lời :
- Đấy là chuyện mà chúng ta cần và nên làm.
Cả hai cùng lướt nhanh về hướng Đại Biệt sơn.
Hết.
Chương trước