Polaroid
Ân thù kiếm lục - Cổ Long

Ân thù kiếm lục - Cổ Long


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 60
5 sao 5 / 5 ( 58 đánh giá )

Ân thù kiếm lục - Cổ Long - Chương 14 - Đường ranh sống chết

↓↓

- Lão gia ơi! Giúp tôi! Giúp tôi! Không có vợ, tôi làm sao sống tôi quen nếp sống có vợ rồi, độc thân là cầm như tự tử!

bạn đang xem “Ân thù kiếm lục - Cổ Long” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Châu Phương hừ một tiếng:


- Nàng không muốn ở lại ngươi có se giây mà trói, nàng cũng bứt đi luôn!


Rồi lão chớp mắt tiếp:


- Nhưng ta, ta có cách cột nàng lại!


Rồi lão đưa tay, làm mấy các chụp vào người nàng, dạy cho gã thành thuộc.


Chỉ dạy xong lão cười thốt:


- Nhất định là vợ ngươi chẳng chạy vuột nổi. Nhưng người hãy nhớ điều nầy, chụp nàng lần thứ nhất rồi, ngươi có thể buông nàng ra, để sau đó chụp lại lần nữa, lần sau thì phải giữ chắc nàng đừng bao giờ buông. Nhớ làm đúng theo lời ta, thì chẳng bao giờ ngươi mất vợ.


Ngưu Thiết Hùng trợn tròn đôi mắt:


- Lão gia nói có chắc không?


Châu Phương cười nhẹ:


- Ai lừa gạt ngươi làm gì?


Lúc đó, mọi người đã đến đầu đường lên núi.


Đột nhiên, từ trên đỉnh núi, một thiếu nữ chạy xuống. Ngưu Thiết Hùng lướt tới nghinh đón nàng.


Gã rối rít kêu lên:


- A! Nàng đi đón chồng đó phải không?


Thiếu nữ vận áo xanh, xinh đẹp vô cùng, đưa mắt nhìn qua đoàn người thần sắc hơi biến đổi, trừng mắt ngó thẳng Ngưu Thiết Hùng:


- Tại sao chỉ có mỗi một mình ngươi về đây? Còn các người kia đâu?


Ngưu Thiết Hùng cười hì hì:


- Họ chạy tứ tán hết rồi, còn đâu mà về đây với ta? Họ có cần gì tìm nàng đâu?


Thiếu nữ áo xanh nổi giận:


- Câm ngay, ta phải đi tìm họ mới được.


Nàng quay mình toan chạy đi.


Nhưng, Ngưu Thiết Hùng đả quát lớn:


- Đứng lại đó!


Thiếu nữ áo xanh xì một tiếng:


- Đứng lại để làm gì? Ta đi đâu mặc ta, ngươi can gì đến ta mà ngăn chận?


Ngưu Thiết Hùng hừ một tiếng:


- Ta không can còn ai can chứ? Ta là chồng ngươi mà!


Ngưu Thiết Oa đứng xa xa, nghe em trai đáp cứng như thế khoái trá vô cùng, rao lên:


- Khá lắm đó! Khá lắm! Không ngờ nhị đệ hôm nay lại có đầy đủ can trường dám sờ đến râu sư tử cái!


Thiếu nữ áo xanh cười lạnh:


- Coi chừng bị mấy cái tát như ngày nào đấy, ông mãnh ngu ngốc ơi!....


Không rõ Ngưu Thiết Hùng làm động tác gì, chỉ thấy đôi tay gã chớp lên, thiếu nữ áo xanh bị gã nắm cứng.


Thiếu nữ cố vùng vẫy cách nào, cũng không thoát khỏi sự kiềm chế của gã.


Ngưu Thiết Hùng bật cười ha hả:


- Ngươi thấy chưa? Ta cũng có thủ đoạn chứ?


Gã nhìn sang Ngưu Thiết Oa, cao giọng giới thiệu:


- Đại ca, vợ của tiểu đệ đấy, nàng tên là Tiêu tố Thu đấy, trước thì tiểu đệ ngán nàng, từ nay thì nàng phải ngán lại tiểu đệ!


Tiêu tố Thu vùng vẫy mãi, không thoát khỏi tay gã, bất giác đỏ mặt xì một tiếng thốt:


- Thừa dịp người ta không để ý, rồi chụp người ta, giỏi gì chứ? Như vậy đâu phải là nam tử? Hèn! Hèn lắm!


Ngưu Thiết Hùng cao giọng:


- Ngươi không phục? Được lắm! Đây, ta buông ngươi, rồi cố mà giữ mình, ta chụp lại cho mà xem.


Gã buông tay liền.


Tiêu tố Thu nhanh như chớp, vung tay tát qua mặt gã.


Y theo cách thức do Châu Phương đã chỉ dạy, Ngưu Thiết Hùng lại chụp nàng, và giữ cứng như trước.


Là em của Tiêu Phối Thu, tự nhiên nàng phải biết vũ công, vậy mà nàng vẫn không tránh khỏi một thủ pháp của một gã ngư phủ thô kệch chất phác, chẳng hiểu Châu Phương đã chỉ dạy cho gã như thế nào, thủ pháp đó hết sức ảo diệu, nàng không kịp nhìn rõ, chứ đừng nói là phản ứng đúng lúc.


Ngưu Thiết Hùng cười hì hì hỏi:


- Bây giờ nàng phục chồng của nàng chưa?


Gã vừa lôi nàng đi, vừa thốt tiếp:


- Về! Về theo ta, có chồng thì phải ở nhà chồng, không được đi đâu cả.


Thiếu nữ áo xanh không còn phản kháng nổi, bắt buộc phải đi theo gã.


Phương Bửu Nhi, Ngưu Thiết Oa và Ngưu Thiết Lan đều sửng sốt, nhưng thâm tâm họ hết sức vui mừng. Cả ba đều quay lại nhìn Châu Phương, chỉ thấy lão thản nhiên như thường, miệng lão phớt một nụ cười!


Lên đến đỉnh núi là tới nhà, đúng như Ngưu Thiết Lan đã tả, ngôi nhà ở vào một vị tri hết sức thuận lợi, nhìn ra thấy rõ bốn phía, riêng về hai đầu sông thì có thể quan sát những diễn tiến ngoài mười dặm.


Phương Bửu Nhi nghĩ thầm:


- Thảo nào Tiêu Phối Thu chẳng tìm cách cho em gái đến đây!


Cha mẹ Ngưu Thiết Oa gặp lại con, con gặp lại cha mẹ, gia đình họ là những con người thuần phác, thì tình cảm phải chân thành nên cuộc trùng phùng phải vui lắm, ai nói cứ nói, có gì muốn nói cứ nói, nói chẳng ai nghe cũng được, nói qua tiếng cười, vừa khóc cảm động vừa nói.


Trong khi người trong nhà đang vui mừng thì Phương Bửu Nhi lại bước ra ngoài, nhìn xuống giòng sông.


Chợt hắn trông thấy từ xa xa hai con thuyền khá lớn, ngược nước tiến lên chèo rất nhanh, trên mỗi con thuyền có ít nhất cũng từ năm mươi người trở lên, người nào người nấy tóc rối bồng, áo rách xác xơ.


Đúng là một bọn khất cái!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Liên Thành quyết - Kim Dung

Liên Thành quyết - Kim Dung

Giới thiệu: Liên thành quyết là câu chuyện kể về chàng trai Địch Vân thật thà,

08-07-2016 49 chương
Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Bát Bộ Thần Công - Vô Danh

Trích đoạn: Dưới Địa Song, là một sơn cốc hình như cái bồn, từ miệng động nhìn

11-07-2016 72 chương
Hồn Hoa

Hồn Hoa

Cuộc sống này, đối với tôi cũng chưa là dài, nhưng cái thú đi đây đi đó,

24-06-2016
Cánh cửa của niềm tin

Cánh cửa của niềm tin

Nói chung, về một phương diện nào đó, tôi khá giỏi về học tập. Trở thành lớp phó

01-07-2016
Gã khờ

Gã khờ

Thảo bình tĩnh nói điều cô muốn: - Mình làm người yêu của nhau, anh nhé! Nhìn vẻ

23-06-2016
Đau gì như thể

Đau gì như thể

Có đáng không những tháng năm dài vằng vặc? Những tâm hồn thương tổn? Và kia, một

24-06-2016