Cà rốt, trứng và hạt cà phê!
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã
Thành công đơn giản chỉ là làm đi làm lại một việc, với nghị lực kiên cường; lúc
Câu chuyện này là về một thanh niên Nhật Bản. Trải qua nhiều năm vất vả đèn sách,
(khotruyenhay.gq) Tôi im lặng, trong lòng vẫn ngổn ngang suy nghĩ: "Có lẽ bố nghe tin tôi là
Chị tất tả ra chợ mua vài món đồ. Bà bán hàng thấy vậy hỏi một câu quen thuộc
Cậu quyết định hỏi mẹ: "Làm sao Bill biết điều sắp xảy ra cho con trước khi chính
Tôi lên 10 tuổi và anh Nick 14 tuổi. Ngày các bà mẹ đã sắp tới. Chúng tôi chuẩn bị
Mùa đông năm ấy thật lạnh, tuyết rơi nhiều khiến mặt đất biến thành một sân
Ngôi trường làng nọ được sưởi ấm bằng lò than lớn và cũ kĩ . Một cậu bé có
(khotruyenhay.gq) Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như
Hải thấy khuôn mặt trẻ thơ của Hân tuy già dặn hơn nhưng vẫn còn nét phụng phịu
Anh là một chàng trai rất phong lưu. Với vẻ bề ngoài điển trai cùng một tính cách
Ngày xửa ngày xưa thật xưa lắm, có một quốc vuơng ở tận phương trời xa xôi bên
Hai người nông dân rời quê đi kiếm sống. Một người muốn đi Thượng Hải, còn
Người đàn ông đó không già cũng không trẻ, không cao to, đẹp trai nhưng lại có một
Duy ngửng lên, buông thõng hai tay và buồn bã quay sang ngó vợ, người vợ nắm lấy tay
Cuộc đời quá ngắn mà yêu thương thì quá dài! Lá thư viết sau khi bố mất. Mạnh
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Đau
Một đời người có bao nhiêu lần cuối năm? Con số thất thường, mơ hồ không ai trả
Nhìn trên tay bố còn mấy chục ngàn tiền lẻ, con không lấy trả lại cho bố, bố cũng
(khotruyenhay.gq) Nhớ quá Thầy Thư ơi! *** Năm tôi học lớp 12, Trường bắt đầu có
Gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm canh đầy mẹ thức đủ năm canh *** Mẹ - qua những dòng
* – Đôi khi ” Lời Nói ” chưa lên ngôi . . . ¿ . . . Thì ‘đôi môi ‘ đã xơi nắm
Này anh, khi mình là vợ chồng, em muốn ngày ngày dậy hơi sớm một chút, dẫu em ngủ
Ngày ấy, có biết bao nhiêu chuyện để giận hờn, có vô số cớ để trách