Đến một ngày...chợt nhận ra
Cuộc sống thường không chật hẹp trong những ngôi nhà, trên những con đường, góc phố
Cuộc sống thường không chật hẹp trong những ngôi nhà, trên những con đường, góc phố
Hiện giờ Đức Phật đang phân thân ở khắp mọi nơi. Ngài cũng mang thân tốt và xấu
"Đừng bao giờ rời mắt hay buông tay khỏi người mình yêu nhé. Bởi chỉ một tíc tắc
Bắt anh bỏ mặc Kim, anh không đành, nhưng bắt anh lừa dối Kim, anh càng không làm
"Gió lạnh về. Mùa trở mình qua những cơn mưa đêm rả rích. Tôi cầm trên tay chiếc áo
Ba của con rất dễ thương. *** Con thích nhất lúc ba tự hào vỗ ngực khi khoe với
Đêm mưa rơi, tôi nghe mùa trở mình. Gió lạnh về tôi nghe lòng mình cháy Tình yêu đầu
Lão hơn tôi 8 tuổi, ngày trước lão học giỏi nhất xã lại đẹp trai nên lắm cô theo
Mỗi năm, cứ vào dịp đầu thu, cho dù cuộc sống có bận rốn thế nào thì ba đứa hắn
Thế Giới loài người có cái quy luật hài hước và khốn nạn vậy đó con
Tuấn choàng tỉnh, nó ngơ ngác nhìn xung quanh, không có ai ngoài nó tơ hơ trên giường,
Ai cũng vì một chuyện không thành mà đau lòng, chuyện tình cảm không thành là điều dễ
Tình yêu rút cuộc là gì, lại khiến những kẻ trong cuộc cam tâm từ bỏ bản
Nghe và biết rõ mọi chuyện, vợ lão bật khóc. *** Lão xoay ngang rồi lại xoay dọc
Làm bạn cũng được mà, có thể chém gió hàng giờ, có thể lắng nghe chuyện của nhau,
Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau
Tôi không nhớ, chỉ biết là lần đầu tiên sau khi xách va li về sống chung với tôi,
... Những giọt nước của trời từ từ rơi xuống, gợi lại cho tôi biết bao kỉ niệm.
Đọc truyện tranh 7 viên ngọc rồng về những khó khăn mà Sogoku cùng Baruma và Oolong
Truyện tranh Doremon chap 110: Cá bay trên trời Thêm một bảo bối của Doremon
Giới thiệu: Ý tưởng đến bất chợt khi đợi ngoài cửa. Đôi khi, viết ra đơn
(khotruyenhay.gq) - Hôm nay em có vẻ đặc biệt lơ đãng. Đôi môi trượt dần từ mái tóc
Audio - Sau 40 năm chung sống, anh đã ra đi, để lại cho cô một bức thư: "Em yêu, hãy tha
Tôi còn nhớ như in hình hài thầy tôi nằm đó, trên chiếc giường trắng, vẫn còn mặc